闻琴一首

宋代 何梦桂
自呼浊酒赋江蓠,一曲朱绳万感随。 沙漠美人青冢恨,关河壮士北邙噫。 无人流水音谁赏,老我雍门听转悲。 夜半月明天籁寂,飞乌犹自绕南枝。
zhuó jiǔ jiāng   zhū shéng wàn gǎn suí  
shā měi rén qīng zhǒng hèn   guān zhuàng shì běi máng  
rén liú shuǐ yīn shuí shǎng   lǎo yōng mén tīng zhuǎn bēi  
bàn yuè míng tiān lài   fēi yóu rào nán zhī