闻禽

宋代 赵蕃
天公端以鸟鸣春,百族喧喧晓更频。 最是客中贪听尔,弄晴忧湿似关人。
tiān gōng duān niǎo míng chūn   bǎi xuān xuān xiǎo gèng pín  
zuì shì zhōng tān tīng ěr   nòng qíng yōu shī 湿 shì guān rén