闻潘衡有婢出适安福传其法造墨甚精孙温叟捧檄其县诗从乞之

宋代 赵蕃
如闻墨潘氏,一派传婢子。世上多徇名,我曹宁贵耳。 公其品题之,为我致窗几。定知青出蓝,未信橘为枳。 升堂与入室,亦喻接花理。又如淮王仙,鸡犬悉飞逝。 况兹薪水供,得法信有是。我书初不工,为诗长费纸。 笔墨倘精妙,尚可令予起。誓将扫灶煤,顿顿烧寒苇。 度日有不烦,扫煤复何自。公闻应大笑,士穷乃如此。 非但我有求,知名渠自尔。
wén pān shì   pài chuán shì shàng duō xùn míng   cáo níng guì ěr    
gōng pǐn zhī   wèi zhì chuāng dìng zhī qīng chū lán wèi   xìn wèi zhǐ    
shēng táng shì   jiē huā yòu huái wáng xiān   quǎn fēi shì    
kuàng xīn shuǐ gōng   xìn yǒu shì shū chū gōng wèi   shī zhǎng fèi zhǐ    
tǎng jīng miào   shàng lìng shì jiāng sǎo zào méi dùn   dùn shāo hán wěi    
yǒu fán   sǎo méi gōng wén yīng xiào shì   qióng nǎi    
fēi dàn yǒu qiú   zhī míng ěr