闻南中流言有感 其一

明代 王世贞
入春忧病未堪除,弹指浮荣业已虚。时到覆蕉能得鹿,事违缘木可求鱼。 鲛珠掬就机头泪,贝锦裁将箧里书。总为世途成湿束,江湖天远纵吾如。
chūn yōu bìng wèi kān chú   tán zhǐ róng shí dào jiāo néng de shì 鹿   wéi yuán qiú    
jiāo zhū jiù tóu lèi   bèi jǐn cái jiāng qiè shū zǒng wèi shì chéng shī shù 湿 jiāng   tiān yuǎn zòng