温门山

唐代 王建
早入温门山,群峰乱如戟。崩崖欲相触,呀豁断行迹。 脱屐寻浅流,定足畏欹石。路尽十里溪,地多千岁柏。 洞门昼阴黑,深处惟石壁。似见丹砂光,亦闻钟乳滴。 灵池出山底,沸水冲地脉。暖气成湿烟,濛濛窗中白。 随僧入古寺,便是云外客。月出天气凉,夜钟山寂寂。
zǎo wēn mén shān   qún fēng luàn bēng xiāng chù   huō duàn háng
tuō xún qiǎn liú   dìng wèi shí jǐn shí   duō qiān suì bǎi
dòng mén zhòu yīn hēi   shēn chù wéi shí shì jiàn dān shā guāng   wén zhōng
líng chí chū shān   fèi shuǐ chōng mài nuǎn chéng shī 湿 yān   méng méng chuāng zhōng bái
suí sēng   biàn 便 shì yún wài yuè chū tiān liáng   zhōng shān