闻梅二授德兴令

宋代 欧阳修
君家小谢城,为客洛阳里。绿发方少年,青衫喜为吏。 重湖乱山绿,归梦寄千里。洛浦见秋鸿,江南老芳芷。 自言北地禽,能感南人耳。京国本繁华,驰逐多英轨。 争歌白雪曲,取酒西城市。朝逢油壁车,暮结青骢尾。 岁月倏可忘,行乐方未已。忽尔畏简书,翻然浩归思。 江山故国近,风物饶阳美。楚柚烟中黄,吴莼波上紫。 还乡问井邑,上堂多庆喜。离别古所难,更畏秋风起。
jūn jiā xiǎo xiè chéng   wèi luò yáng 绿 fāng shào nián qīng   shān wèi    
zhòng luàn shān 绿   guī mèng qiān luò jiàn qiū hóng jiāng 鸿   nán lǎo fāng zhǐ    
yán běi qín   néng gǎn nán rén ěr jīng guó běn fán huá chí   zhú duō yīng guǐ    
zhēng bái xuě   jiǔ 西 chéng shì cháo féng yóu chē   jié qīng cōng wěi    
suì yuè shū wàng   xíng fāng wèi ěr wèi jiǎn shū fān   rán hào guī    
jiāng shān guó jìn   fēng ráo yáng měi chǔ yòu yān zhōng huáng   chún shàng    
huán xiāng wèn jǐng   shàng táng duō qìng bié suǒ nán gèng   wèi qiū fēng