闻陆子携家之金陵感而有赋

明代 宗臣
闻君栖海上,何意赴江东。况复青袍旧,其如白发穷。 龙蟠天府壮,凤去古台空。日月悲歌里,关山涕泪中。 赋成三楚远,名并两都雄。书已留怀袖,春难问雁鸿。 相思南去苦,多难向来同。汉苑摛词者,看君慰转蓬。
wén jūn hǎi shàng   jiāng dōng kuàng qīng páo jiù   bái qióng    
lóng pán tiān zhuàng   fèng tái kōng yuè bēi guān   shān lèi zhōng    
chéng sān chǔ yuǎn   míng bìng liǎng xióng shū liú huái xiù 怀 chūn   nán wèn yàn hóng   鸿  
xiāng nán   duō nàn xiàng lái tóng hàn yuàn chī zhě kàn   jūn wèi zhuǎn péng