闻虏酋遁归漠北

宋代 陆游
幽州遗民款塞来,来者扶老携其孩。 共言单于远逃遁,一夕荆棘生燕台。 天威在上贼胆破,捧头鼠窜吁可哀。 妄期旧穴得孳育,不知天网方恢恢。 老上龙庭岂不远,汉兵一炬成飞灰。 陛下中兴天所命,筑坛授钺皆雄才。 煌煌九霄揭日月,浩浩万里行风雷。 虢山多兽可游猎,汝不请命何归哉!
yōu zhōu mín kuǎn sāi lái   lái zhě lǎo xié hái
gòng yán chán yuǎn táo dùn   jīng shēng yàn tái
tiān wēi zài shàng zéi dǎn   pěng tóu shǔ cuàn āi
wàng jiù xué   zhī tiān wǎng fāng huī huī
lǎo shàng lóng tíng yuǎn   hàn bīng chéng fēi huī
xià zhōng xīng tiān suǒ mìng   zhù tán shòu yuè jiē xióng cái
huáng huáng jiǔ xiāo jiē yuè   hào hào wàn xíng fēng léi
guó shān duō shòu yóu liè   qǐng mìng guī zāi