闻虏酋被戕淮南渐平喜而作诗

宋代 庞谦孺
圣主久临御,戢戈息生娄。 狂胡犯天纪,躣马舍虏庭。 四海涨烽烟,白昼亦晦冥。 不惟师无名,岂有间可乘。 大将失经略,淮壖气如蒸。 虏骑犯和州,采石势不胜。 登坛刑白马,意气甚凭陵。 朝廷颇忧虞,众心若摇旌。 谁知肘腋祸,自彼萧墙兴。 皇天相我多,一失遂有能。 黔黎卖钗钏,果见酒价腾。 坐收不战功,宵旰今已宁。 宸章粲星斗,蜂目见丹青。 行行若死然,此亦不足称。 谁云暴无伤,以兹庶可懲。
shèng zhǔ jiǔ lín   shēng lóu  
kuáng fàn tiān   shě tíng  
hǎi zhǎng fēng yān   bái zhòu huì míng  
wéi shī míng   yǒu jiàn chéng  
jiàng shī jīng lüè   huái ruán zhēng  
fàn zhōu   cǎi shí shì shèng  
dēng tán xíng bái   shén píng líng  
cháo tíng yōu   zhòng xīn ruò yáo jīng  
shéi zhī zhǒu huò   xiāo qiáng xīng  
huáng tiān xiàng duō   shī suì yǒu néng  
qián mài chāi chuàn   guǒ jiàn jiǔ jià téng  
zuò shōu zhàn gōng   xiāo gàn jīn níng  
chén zhāng càn xīng dǒu   fēng jiàn dān qīng  
xíng xíng ruò rán   chēng  
shuí yún bào shāng   shù chéng