闻虏乱有感

宋代 陆游
前年从军南山南,夜出驰猎常半酣。 玄熊苍兕积如阜,赤手曳虎毛毵毵。 有时登高望鄠杜,悲歌仰天泪如雨。 头颅自揣已可知,一死犹思报明主。 近闻索虏自相残,秋风抚剑泪丸澜,雒阳八陵那忍说,玉座尘昏松柏寒。 儒冠忽忽垂五十,急装何由穿裤褶?羞为老骥伏枥悲,宁作枯鱼过河泣。
qián nián cóng jūn nán shān nán   chū chí liè cháng bàn hān
xuán xióng cāng   chì shǒu máo sān sān
yǒu shí dēng gāo wàng   bēi yǎng tiān lèi
tóu chuāi zhī   yóu bào míng zhǔ
jìn wén suǒ xiāng cán   qiū fēng jiàn lèi wán lán   luò yáng líng rěn shuō   zuò chén hūn sōng bǎi hán
guān chuí shí   zhuāng yóu chuān 穿 zhě   xiū wèi lǎo bēi   níng zuò guò