闻临淄公薨

宋代 梅尧臣
至和癸巳十二月兮,友人语我火犯房。芒射钩钤而拂上相兮,祸非弼臣谁可当。 昨日闻太宰悟天道而畏忌兮,归卧其第三拜章。 太宰既不得请而赐黄金百两以为寿兮,谏官御史犹击强。 明年孟陬临淄公薨兮,果然邦国桡栋梁。 岂无神医善药以起疾兮,固知禀命有短长。公自十三岁而先帝兮,谓肖九龄宜相唐。 后由石渠凤阁禁林以登枢兮,俄佩相印居庙堂。 出入藩辅留守两都兮,其民咏歌盈康庄。官为喉舌勋爵一品兮,经筵讲义尊萧匡。 年逾顺耳不为夭兮,文字百卷存缣箱。子孙侁侁同雁行,二女贵婿富与杨。 未知归葬何土乡,临川松柏安可忘。我为故吏摧肝肠,洒泪作雨春悲凉。 精魄其归于天乎,必为星宿还高张。骨肌其归于土乎,必为蕙芷不灭香。 墓碑墓铭谁能尽其美,我为欲传万古须欧阳。
zhì guǐ shí èr yuè   yǒu rén huǒ fàn fáng máng shè gōu qián ér shàng xiàng huò   fēi chén shuí dāng    
zuó wén tài zǎi tiān dào ér wèi   guī sān bài zhāng  
tài zǎi de qǐng ér huáng jīn bǎi liǎng wéi shòu 寿   jiàn guān shǐ yóu qiáng  
míng nián mèng zōu lín gōng hōng   guǒ rán bāng guó ráo dòng liáng  
shén shàn yào   zhī bǐng mìng yǒu duǎn cháng gōng shí sān suì ér xiān wèi   xiào jiǔ líng xiāng táng    
hòu yóu shí fèng jìn lín dēng shū   é pèi xiāng yìn miào táng  
chū fān liú shǒu liǎng   mín yǒng yíng kāng zhuāng guān wèi hóu shé xūn jué pǐn jīng   yán jiǎng zūn xiāo kuāng    
nián shùn ěr wéi yāo   wén bǎi juǎn cún jiān xiāng sūn shēn shēn tóng yàn háng èr   guì 婿 yáng    
wèi zhī guī zàng xiāng   lín chuān sōng bǎi ān wàng wèi cuī gān cháng   lèi zuò chūn bēi liáng    
jīng guī tiān   wèi xīng xiù 宿 hái gāo zhāng guī   wèi huì zhǐ miè xiāng    
bēi míng shuí néng jǐn měi   wèi chuán wàn ōu yáng