闻雷

宋代 刘攽
过腊山微雨,开正两震雷。渐南风土异,伤早岁时催。 放逐渔翁问,淹留漂母哀。馀寒附烟火,尚有复燃灰。
guò shān wēi   kāi zhèng liǎng zhèn léi jiàn nán fēng shāng   zǎo suì shí cuī    
fàng zhú wēng wèn   yān liú piāo āi hán yān huǒ shàng   yǒu rán huī