闻哭者

唐代 白居易
昨日南邻哭,哭声一何苦。云是妻哭夫,夫年二十五。 今朝北里哭,哭声又何切。云是母哭儿,儿年十七八。 四邻尚如此,天下多夭折。乃知浮世人,少得垂白发。 余今过四十,念彼聊自悦。从此明镜中,不嫌头似雪。
zuó nán lín   shēng yún shì   nián èr shí
jīn zhāo běi   shēng yòu qiè yún shì ér   ér nián shí
lín shàng   tiān xià duō yāo zhé nǎi zhī shì rén   shǎo chuí bái
jīn guò shí   niàn liáo yuè cóng míng jìng zhōng   xián tóu xuě