闻浚城河喜而有述二首 其二

明代 庞嵩
哲王重胥宇,山原慎陟降。远观阴阳宜,俯察泉流漾。 地维缺可补,天工亦人相。吾广称名藩,带海森云障。 世远桑田迁,抚时偶增怆。浚水交城流,回沙亦盘向。 适兹甲子新,人物肇新创。况尔开贤科,继继魁名状。 淑气回海滨,幽谷春融盎。
zhé wáng zhòng   shān yuán shèn zhì jiàng yuǎn guān yīn yáng   chá quán liú yàng    
wéi quē   tiān gōng rén xiàng guǎng chēng 广 míng fān dài   hǎi sēn yún zhàng    
shì yuǎn sāng tián qiān   shí ǒu zēng chuàng jùn shuǐ jiāo chéng liú huí   shā pán xiàng    
shì jiǎ xīn   rén zhào xīn chuàng kuàng ěr kāi xián   kuí míng zhuàng    
shū huí hǎi bīn   yōu chūn róng àng