□□□(闻鹃啼)

唐代 王质
眼将穿,肠欲裂。声声似向春风说。春色飘零,自是人间客。 不成泪,都成血。朝朝暮暮何曾歇。叫彻斜阳,又见空山月。
yǎn jiāng chuān 穿   cháng liè shēng shēng shì xiàng chūn fēng shuō chūn piāo líng   shì rén jiān
chéng lèi   dōu chéng xuè zhāo zhāo zēng xiē jiào chè xié yáng   yòu jiàn kōng shān yuè