文敬携叠韵诗见过且督再和去后急就一首

明代 李东阳
苦欲留君君又归,翻然上马力欲飞。 与君未罄连夕话,复遣僮仆牵君衣。 问君坠卧城东宅,病足几时能著屐。 仓皇不肯戒前车,道上泥深行岂得。 君时坐笑当空庭,笑予亦怯泥涂行。 有如醉者醉初醒,戒客不遣操樽罂。 当时我悔不子戒,我足子肩谁重轻。 世间岂独我与子,慎勿局促伤高情。 黄门筵中客满座,回首光阴如鸟过。 宦途颠蹶亦有之,不见黄门已州佐。 人言官重不如身,我身幸全何害堕。 自断吉凶皆付天,不须重问梁丘贺。 闻君此语唯复阿,如病得医逢扁陀。 亦知身世等梦幻,实恐名教遭讥诃。 孙膑刖膝尚酣战,幼舆折齿还高歌。 何如乐正一伤足,忧心抱痛如创戈。 君方大笑复出户,五十漫劳嗤百步。 试教鲍老复当场,岂免狐疑更狼顾。 昔闻达奚走奔马,曾说此儿还此父。 吾曹岂是驰驱才,自合儒官守文簿。 前言戏君君不知,极辩为予无乃误。 今宵且作风月谈,莫更尘途论兴仆。 君归我坐时独吟,颇觉诗成少神助。 知君此兴正不浅,却似轻车随熟路。 歌长韵险亦有数,我已三赓君两度。 急须走笔偿我逋,莫道诗来天已暮。
liú jūn jūn yòu guī   fān rán shàng fēi  
jūn wèi qìng lián huà   qiǎn tóng qiān jūn  
wèn jūn zhuì chéng dōng zhái   bìng shí néng zhù  
cāng huáng kěn jiè qián chē   dào shàng shēn xíng de  
jūn shí zuò xiào dāng kōng tíng   xiào qiè xíng  
yǒu zuì zhě zuì chū xǐng   jiè qiǎn cāo zūn yīng  
dāng shí huǐ jiè   zi jiān shuí zhòng qīng  
shì jiān zi   shèn shāng gāo qíng  
huáng mén yán zhōng mǎn zuò   huí shǒu guāng yīn niǎo guò  
huàn diān jué yǒu zhī   jiàn huáng mén zhōu zuǒ  
rén yán guān zhòng shēn   shēn xìng quán hài duò  
duàn xiōng jiē tiān   zhòng wèn liáng qiū  
wén jūn wéi ā   bìng féng biǎn tuó  
zhī shēn shì děng mèng huàn   shí kǒng míng jiào zāo  
sūn bìn yuè shàng hān zhàn   yòu shé chǐ 齿 hái gāo  
yuè zhèng shāng   yōu xīn bào tòng chuàng  
jūn fāng xiào chū   shí màn láo chī bǎi  
shì jiào bào lǎo dāng chǎng   miǎn gèng láng  
wén zǒu bēn   céng shuō ér hái  
cáo shì chí cái   guān shǒu wén 簿  
qián yán jūn jūn zhī   biàn wèi nǎi  
jīn xiāo qiě zuò fēng yuè tán   gèng chén lùn xīng  
jūn guī zuò shí yín   jué shī chéng shǎo shén zhù  
zhī jūn xīng zhèng qiǎn   què shì qīng chē suí shú  
cháng yùn xiǎn yǒu shù   sān gēng jūn liǎng  
zǒu cháng   dào shī lái tiān