文姬归汉图

宋代 刘辰翁
鹤巢覆绝孔文举,锦衾裹葬杨德祖。铜雀春风歌舞长,独复悽然若人女。 美人用事单于国,细马驼金为余北。曾从过雁借书看,又向枯鱼寄声得。 胡笳日听心自哀,天遣前朝汉使来。穹庐抱子送于野,欲去欲往真难哉。 大儿牵衣小儿乳,割乳分携泪如雨。跂马儿啼渐不闻,肠断一如初遇虏。 画图巧画欲无声,不尽贤王子母情。踟蹰拳局各有态,未必日暮分驰能。 天长地久何终极,事已不堪回首觅。草无南北是青青,云有朝昏长幂幂。 琵琶恨绝妒难消,海上羝儿梦岂遥。入见玉关天似锦,归从金马晚当朝。 容仪憔悴恩无骨,记问荒唐存又没。卫郎去我墓何斯,魏史亲人礼难越。 当时一女赎元身,乱代流离更可闻。天南地北有归路,四海九州无故人。
cháo jué kǒng wén   jǐn qīn guǒ zàng yáng tóng què chūn fēng zhǎng   rán ruò rén    
měi rén yòng shì chán guó   tuó jīn wèi běi céng cóng guò yàn jiè shū kàn yòu   xiàng shēng    
jiā tīng xīn āi   tiān qiǎn qián cháo hàn shǐ 使 lái qióng bào sòng   wǎng zhēn nán zāi    
ér qiān xiǎo ér   fēn xié lèi ér jiàn wén cháng   duàn chū    
huà qiǎo huà shēng   jìn xián wáng qíng chí chú quán yǒu tài wèi   fēn chí néng    
tiān cháng jiǔ zhōng   shì kān huí shǒu cǎo nán běi shì qīng qīng yún   yǒu zhāo hūn zhǎng    
pa hèn jué nán xiāo   hǎi shàng ér mèng yáo jiàn guān tiān shì jǐn guī   cóng jīn wǎn dāng cháo    
róng qiáo cuì ēn   wèn huāng táng cún yòu méi wèi láng wèi   shǐ qīn rén nán yuè    
dāng shí shú yuán shēn   luàn dài liú gèng wén tiān nán běi yǒu guī   hǎi jiǔ zhōu rén