闻鹤叹

宋代 白玉蟾
霜翎雪羽胭脂顶,玄裳翠距白玉颈。何年乘风下太清,芝田烟暝瑶池冷。 天台山上玉京天,何似青天玉帝前。晓云黯淡但欲唳,夜月凄凉那得眠。 君不见东海苍鱼浮吞舟,一朝失却风涛秋,陆地蝼蚁俱逆谋。 又不见南山白虎啸裂石,一朝不得山林力,平原狸兔起图食。 如彼茅圊蝇,不知天池翔大鹏。如彼布裈虱,不知白鸾舞空碧。 世间炎凉相渭泾,是非宠辱无限情。彼鹤暂尔耳,自警聊自鸣。 山灵更须勤爱护,忽然鼓翅翔四溟。上有昆台琪花红,下有蓬山芝草青。 山头知音复能几,几人得如华与丁。那堪九霄去,人世无此声。
shuāng líng xuě yān zhī dǐng   xuán cháng cuì bái jǐng nián chéng fēng xià tài qīng zhī   tián yān míng yáo chí lěng    
tiān tāi shān shàng jīng tiān   qīng tiān qián xiǎo yún àn dàn dàn   yuè liáng de mián    
jūn jiàn dōng hǎi cāng tūn zhōu   zhāo shī què fēng tāo qiū   lóu móu  
yòu jiàn nán shān bái xiào liè shí   zhāo shān lín   píng yuán shí  
máo qīng yíng   zhī tiān chí xiáng péng kūn shī   zhī bái luán kōng    
shì jiān yán liáng xiāng wèi jīng   shì fēi chǒng xiàn qíng zàn ěr ěr   jǐng liáo míng    
shān líng gèng qín ài   rán chì xiáng míng shàng yǒu kūn tái huā hóng xià   yǒu péng shān zhī cǎo qīng    
shān tóu zhī yīn néng   rén huá dīng kān jiǔ xiāo rén   shì shēng