翁中丞南巡歌

明代 王世贞
自公之昔除烦苛,规调如山刍粟多。居人渐徙虎豹穴,大海欲戢鲸鲵波。 片言龃龉辄投劾,安石不出苍生何。归来束书四壁立,岂有蜡屐双青蛾。 若耶若镜不足钓,抱膝时时闻啸歌。夷德虽轻犹未厌,以兹颇晚山公荐。 西汎三江奏春雪,南驰五岭开炎霰。汉筴恒馀圮上编,齐书尚郁聊成箭。 今年五月天山定,圣主推轮飞六传。中丞獬廌铁作冠,宣室麒麟玉为殿。 轻裘缓带来东吴,妖氛却扫旄头孤。星辰莽动铁如意,风雨长鸣金仆姑。 南越王头挂大白,马蹄扑簌累夷俘。儿童抛弃竹马拜,父老不用藜杖扶。 我公五载犹一夕,鬓发全无半茎白。寇恂谁借留河内,李晟天生为社稷。 露章日夜走长安,竹宫祠釐动颜色。御史趣刻蟠螭印,丞相且画交龙敕。 若若双垂绶青紫,万户侯兼二千石。牙璋不动画戟横,朱幡映夺沧浪清。 此时王生一游客,步入辕门人尽惊。愿为十日布衣饮,客星倒据三台明。 何人可当虚左席,扪腹无踰于此生。孟坚好推勒石颂,仲宣愧杀从军行。 公犹未发我未去,丈夫有志事竟成。大鹏尺鴳各有适,不废万古俱垂名。
gōng zhī chú fán   guī diào shān chú duō rén jiàn bào xué   hǎi jīng    
piàn yán zhé tóu   ān shí chū cāng shēng guī lái shù shū   yǒu shuāng qīng é    
ruò ruò jìng diào   bào shí shí wén xiào suī qīng yóu wèi yàn   wǎn shān gōng jiàn    
西 fàn sān jiāng zòu chūn xuě   nán chí lǐng kāi yán xiàn hàn héng shàng biān   shū shàng liáo chéng jiàn    
jīn nián yuè tiān shān dìng   shèng zhǔ tuī lún fēi liù chuán zhōng chéng xiè zhì tiě zuò guān xuān   shì lín wèi diàn   殿  
qīng qiú huǎn dài lái dōng   yāo fēn què sǎo máo tóu xīng chén mǎng dòng tiě fēng   cháng míng jīn    
nán yuè wáng tóu guà bái   lèi ér tóng pāo zhú bài   lǎo yòng zhàng    
gōng zài yóu   bìn quán bàn jīng bái kòu xún shuí jiè liú nèi   chéng tiān shēng wèi shè    
zhāng zǒu cháng ān   zhú gōng dòng yán shǐ pán chī yìn chéng   xiàng qiě huà jiāo lóng chì    
ruò ruò shuāng chuí shòu qīng   wàn hòu jiān èr qiān dàn zhāng dòng huà héng zhū   fān yìng duó cāng làng qīng    
shí wáng shēng yóu   yuán mén rén jǐn jīng yuàn wèi shí yǐn   xīng dào sān tái míng    
rén dāng zuǒ   mén shēng mèng jiān hǎo tuī shí sòng zhòng   xuān kuì shā cóng jūn xíng    
gōng yóu wèi wèi   zhàng yǒu zhì shì jìng chéng péng chǐ yàn yǒu shì   fèi wàn chuí míng