闻郭瑾怀甫除郎

宋代 赵鼎
至治本无为,何曾帝力知。人惟求俊彦,天畀济艰危。 鼎席尊黄发,星郎用白眉。锋芒森武库,律吕奏咸池。 海内想风采,朝中增羽仪。馀光被草木,盛事播声诗。 感会唯千载,飞腾各一时。著鞭今更懒,投劾去奚疑。 亦有乘轩恋,其如续胫悲。衔芦聊避弋,绕树未安枝。 念旧多生死,思乡久别离。自馀复何道,湖海是归期。
zhì zhì běn wéi   zēng zhī rén wéi qiú jùn yàn tiān   jiān wēi    
dǐng zūn huáng   xīng láng yòng bái méi fēng máng sēn   zòu xián chí    
hǎi nèi xiǎng fēng cǎi   cháo zhōng zēng guāng cǎo shèng   shì shēng shī    
gǎn huì wéi qiān zǎi   fēi téng shí zhù biān jīn gèng lǎn tóu      
yǒu chéng xuān liàn   jìng bēi xián liáo rào   shù wèi ān zhī    
niàn jiù duō shēng   xiāng jiǔ bié dào   hǎi shì guī