闻孤鸟而有作

明代 张煌言
孤鸟、孤鸟声愊忆,风雨中宵我心恻;似闻鸟言生不辰,空山寥落无颜色。 在昔雄飞向九霄,金眸玉爪行胸臆;巢云曾傍万年枝,击水宁需六月息! 风云蹉跌几星霜,宛转枋榆困枳棘;东门旗鼓为谁觞?北海木石徒尔塞。 杜宇漫语不如归,鹧鸪疾呼行不得;予心卒瘏予尾焦,却来山阿欲避弋。 一饮一啄孰将雏,双飞双宿谁比翼?寒枝独抱月黄昏,岛树苍茫林影黑。 横绝四海会有时,敢告羁栖还努力!嗟乎此鸟亦非凡,鸾歌凤舞谁能识! 但将孤鸟伴孤臣,悠悠苍天曷有极!
niǎo niǎo shēng fēng   zhōng xiāo xīn shì   wén niǎo yán shēng chén kōng   shān liáo luò yán    
zài xióng fēi xiàng jiǔ xiāo   jīn móu zhǎo xíng xiōng   cháo yún céng bàng wàn nián zhī   shuǐ níng liù yuè  
fēng yún cuō diē xīng shuāng   wǎn zhuǎn fāng kùn zhǐ   dōng mén wèi shuí shāng   běi hǎi shí ěr sāi  
màn guī   zhè xíng   xīn wěi jiāo   què lái shān ē  
yǐn zhuó shú jiāng chú   shuāng fēi shuāng 宿 shuí   hán zhī bào yuè huáng hūn   dǎo shù cāng máng lín yǐng hēi  
héng jué hǎi huì yǒu shí   gǎn gào hái   jiē niǎo fēi fán   luán fèng shuí néng shí  
dàn jiāng niǎo bàn chén   yōu yōu cāng tiān yǒu