闻故旧二三公或不幸于官或以疾病而去或以口

宋代 吴芾
平日衰迟众所怜,偶逢亨运亦腾骞。 七旬已过宜休矣,一出不归终溘然。 幸免烦言全晚节,且无多病恼残年。 直须更作投簪计,莫待将身到九泉。
píng shuāi chí zhòng suǒ lián   ǒu féng hēng yùn téng qiān  
xún guò xiū   chū guī zhōng rán  
xìng miǎn fán yán quán wǎn jié   qiě duō bìng nǎo cán nián  
zhí gèng zuò tóu zān   dài jiāng shēn dào jiǔ quán