闻故甘抚胡复斋之赴

唐代 全祖望
老友日沦丧,凋年涕泪多。蜀冈应罢社,楚些不成歌。 旧德先朝重,馀生衰病过。昨冬临别语,魂断我如何。 累叶清华胄,兼之干济才。所因非有染,骤贵竟为灾。 帝德弘三宥,朋悰感八哀。故人隔江介,絮酒待春来。 辱有忘年契,登坛共说诗。最怜拓落者,闲却圣明时。 随会不可作,虞翻谁见知。寂寥身后事,剩得几杨枝。
lǎo yǒu lún sàng   diāo nián lèi duō shǔ gāng yīng shè   chǔ xiē chéng
jiù xiān cháo zhòng   shēng shuāi bìng guò zuó dōng lín bié   hún duàn
lèi qīng huá zhòu   jiān zhī gàn cái suǒ yīn fēi yǒu rǎn   zhòu guì jìng wèi zāi
hóng sān yòu   péng cóng gǎn āi rén jiāng jiè   jiǔ dài chūn lái
yǒu wàng nián   dēng tán gòng shuō shī zuì lián tuò luò zhě   xián què shèng míng shí
suí huì zuò   fān shuí jiàn zhī liáo shēn hòu shì   shèng yáng zhī