问古

唐代 秦韬玉
大底荣枯各自行,兼疑阴骘也难明。无门雪向头中出, 得路云从脚下生。深作四溟何浩渺,高为五岳太峥嵘。 都来总向人间看,直到皇天可是平。
róng xíng   jiān yīn zhì nán míng mén xuě xiàng tóu zhōng chū  
de yún cóng jiǎo xià shēng shēn zuò míng hào miǎo   gāo wèi yuè tài zhēng róng
dōu lái zǒng xiàng rén jiān kàn   zhí dào huáng tiān shì píng