翁仁山受恩归以诗相访因次其韵

宋代 刘子翚
寒阶响叶终日静,剥啄欣闻人叩关。 一听清言风洒座,几回幽梦月沈山。 遗珠未许留沧海,老骥终闻在六闲。 献策明光岂无用,人心久矣厌多艰。
hán jiē xiǎng zhōng jìng   zhuó xīn wén rén kòu guān  
tīng qīng yán fēng zuò   huí yōu mèng yuè shěn shān  
zhū wèi liú cāng hǎi   lǎo zhōng wén zài liù xián  
xiàn míng guāng yòng   rén xīn jiǔ yàn duō jiān