翁母些

唐代 牟融
满头华发向人垂,长逝音容迥莫追。先垄每怀风木夜, 画堂无复彩衣时。停车遥望孤云影,翘首惊看吊鹤悲。 独有贤人崇孝义,伤心共咏蓼莪诗。
mǎn tóu huá xiàng rén chuí   cháng shì yīn róng jiǒng zhuī xiān lǒng měi huái 怀 fēng  
huà táng cǎi shí tíng chē yáo wàng yún yǐng   qiáo shǒu jīng kàn diào bēi
yǒu xián rén chóng xiào   shāng xīn gòng yǒng liǎo é shī