闻杜鹃

宋代 葛天民
望帝知何苦,催归不自禁。 竄身依树密,啼血染花深。 细雨离人泪,游丝荡子心。 青山明月夜,老耳最知音。
wàng zhī   cuī guī jīn
cuàn shēn shù   xuè rǎn huā shēn
rén lèi   yóu dàng xīn
qīng shān míng yuè   lǎo ěr zuì zhī yīn