闻董孟起副枢乃弟鄂霄院判凶讣哭之二首 其一
天狗忽堕地,兵生牙帐中。宁为仗剑死,不作倒戈攻。
故国魂归黑,平原血溅红。惊心激此变,谁为责元戎。
tiān
天
gǒu
狗
hū
忽
duò
堕
dì
地
,
bīng
兵
shēng
生
yá
牙
zhàng
帐
zhōng
中
níng
。
wèi
宁
zhàng
为
jiàn
仗
sǐ
剑
bù
死
,
zuò
不
dǎo
作
gē
倒
gōng
戈
攻
。
gù
故
guó
国
hún
魂
guī
归
hēi
黑
,
píng
平
yuán
原
xuè
血
jiàn
溅
hóng
红
jīng
。
xīn
惊
jī
心
cǐ
激
biàn
此
shuí
变
,
wèi
谁
zé
为
yuán
责
róng
元
戎
。