闻笛歌送人之塞上

明代 王恭
横笛对离亭,扁舟越江口。 月下何人最断肠,天涯怨别吹《杨柳》。 《杨柳》繁音愁复愁,梧桐萧瑟江枫秋。 长林半夜叶皆脱,积水三江云不流。 长夜漫漫听未了,变羽回宫犹袅袅。 越海天边鸟不飞,闽关月暗猿声小。 须臾一曲更凄清,零落梅花满楚城。 楚城迢迢接沙碛,边客闻之泪俱滴。 黄埃积雪暗长关,绝域穷荒草根白。 此夜愁心独对君,明朝怅别又离群。 单于城上吹羌管,知尔相思不忍闻。
héng duì tíng   piān zhōu yuè jiāng kǒu
yuè xià rén zuì duàn cháng   tiān yuàn bié chuī yáng liǔ 》。  
yáng liǔ fán yīn chóu chóu   tóng xiāo jiāng fēng qiū
cháng lín bàn jiē tuō   shuǐ sān jiāng yún liú
cháng màn màn tīng wèi liǎo   biàn huí gōng yóu niǎo niǎo
yuè hǎi tiān biān niǎo fēi   mǐn guān yuè àn yuán shēng xiǎo
gèng qīng   líng luò méi huā mǎn chǔ chéng
chǔ chéng tiáo tiáo jiē shā   biān wén zhī lèi
huáng āi xuě àn cháng guān   jué qióng huāng cǎo gēn bái
chóu xīn duì jūn   míng cháo chàng bié yòu qún
chán chéng shàng chuī qiāng guǎn   zhī ěr xiāng rěn wén