闻笛

宋代 汪炎昶
荒村犬吠人独行,惊鸟乱啼山月明。 南娄捣碪适复罢,何处吹笛和更清。 疑含白龙堆外怨,恨不黄鹤楼中听。 萤飞露下百草湿,倚风激烈思平生。
huāng cūn quǎn fèi rén xíng   jīng niǎo luàn shān yuè míng  
nán lóu dǎo zhēn shì   chǔ chuī gèng qīng  
hán bái lóng duī wài yuàn   hèn huáng lóu zhōng tīng  
yíng fēi xià bǎi cǎo shī 湿   fēng liè píng shēng