闻笛

唐代 李群玉
冉冉生山草何异,截而吹之动天地。 望乡台上望乡时,不独落梅兼落泪。
rǎn rǎn shēng shān cǎo   jié ér chuī zhī dòng tiān
wàng xiāng tái shàng wàng xiāng shí   luò méi jiān luò lèi