闻笛
横吹才听泪已流,寒灯照雨宿江头。
凭君莫作关山曲,乱世人人易得愁。
héng
横
chuī
吹
cái
才
tīng
听
lèi
泪
yǐ
已
liú
流
,
hán
寒
dēng
灯
zhào
照
yǔ
雨
sù
宿
jiāng
江
tóu
头
。
píng
凭
jūn
君
mò
莫
zuò
作
guān
关
shān
山
qǔ
曲
,
luàn
乱
shì
世
rén
人
rén
人
yì
易
dé
得
chóu
愁
。