闻笛

唐代 李贞
黄彭湖边吹暮笛,浦云不飞江月黑。寻常一听自堪悲,况是天涯归梦夕。 江声呜咽如不流,败芦拍岸风飕飕。刻羽已惊栖雁起,流商还接断猿愁。 馀音如缕凄然久,逐臣迁客皆回首。城南思妇泣关山,塞北征人怨杨柳。 东舷西舫寂无哗,一片蒹葭带露华。故园今夜罗浮月,落尽寒梅几树花。
huáng péng biān chuī   yún fēi jiāng yuè hēi xún cháng tīng kān bēi kuàng   shì tiān guī mèng    
jiāng shēng liú   bài pāi àn fēng sōu sōu jīng yàn liú   shāng hái jiē duàn yuán chóu    
yīn rán jiǔ   zhú chén qiān jiē huí shǒu chéng nán guān shān sài   běi zhēng rén yuàn yáng liǔ    
dōng xián 西 fǎng huá   piàn jiān jiā dài huá yuán jīn luó yuè luò   jǐn hán méi shù huā