文德初闻车驾东游

唐代 吴融
龙旆丛丛下剑门,还将瑞气入中原。鳌头一荡山虽没, 乌足重安日不昏。晋客已知周礼在,秦人仍喜汉官存。 自怜闲坐渔矶石,万级云台落梦魂。
lóng pèi cóng cóng xià jiàn mén   hái jiāng ruì zhōng yuán áo tóu dàng shān suī méi  
zhòng ān hūn jìn zhī zhōu zài   qín rén réng hàn guān cún
lián xián zuò shí   wàn yún tái luò mèng hún