文丞相琴歌

清代 吴锡麒
上弦谡谡松风鸣,下弦汩汩乃作厓山之海声。当时一弹再鼓处,山石欲裂天为惊。 永嘉道出清原寺,雨黑镫昏不成睡。手挥行箧七条弦,诗写孤臣两行泪。 泣山鬼兮云沈沈,感君恩兮波深深。哀哉丞相琴,即是丞相心。 糁羹尚记板桥道,麦饭谁哭冬青林。景炎时事可知矣,空抱壮怀犹不已。 五坡岭,零丁洋,可怜道路摧肝肠。何如青原山中留宿夜,清商一曲龙吟长。 生在南天死北地,流落孤琴旧时字。故友惟留玉带生,西台已碎竹如意。 吁嗟乎,坏漆凄凉五百秋,茫茫谁刺海滨舟。高山流水臣心在,尚欲黄冠故国游。
shàng xián sōng fēng míng   xià xián nǎi zuò shān zhī hǎi shēng dāng shí dàn zài chù shān   shí liè tiān wèi jīng    
yǒng jiā dào chū qīng yuán   hēi dèng hūn chéng shuì shǒu huī xíng qiè tiáo xián shī   xiě chén liǎng xíng lèi    
shān guǐ yún shěn shěn   gǎn jūn ēn shēn shēn āi zāi chéng xiàng qín   shì chéng xiàng xīn    
sǎn gēng shàng bǎn qiáo dào   mài fàn shuí dōng qīng lín jǐng yán shí shì zhī kōng   bào zhuàng huái yóu 怀    
lǐng   líng dīng yáng   lián dào cuī gān cháng qīng yuán shān zhōng liú 宿 qīng   shāng lóng yín zhǎng    
shēng zài nán tiān běi   liú luò qín jiù shí yǒu wéi liú dài shēng   tái 西 suì zhú    
jiē   huài liáng bǎi qiū   máng máng shuí hǎi bīn zhōu gāo shān liú shuǐ chén xīn zài shàng   huáng guān guó yóu