闻潮阳吴子野出家?或为苏过作?

宋代 苏轼
子昔少年日,气盖里闾侠。 自言似剧孟,叩门知缓急。 千金已散尽,白首空四壁。 烈士叹暮年,老骥悲伏枥。 妻孥真敝履,脱弃何足惜。 四大犹幻座,衣冠矧外物。 一朝发无上,顾老灵山宅。 世事子如何,禅心久空寂。 世间出世间,此道无两得。 故应入枯槁,习气要除拂。 丈夫生岂易,趣舍志匪石。 当为师子吼,佛法无南北。
zi shào nián   gài xiá  
yán shì mèng   kòu mén zhī huǎn  
qiān jīn sàn jìn   bái shǒu kōng  
liè shì tàn nián   lǎo bēi  
zhēn   tuō  
yóu huàn zuò   guān shěn wài  
zhāo shàng   lǎo líng shān zhái  
shì shì zi   chán xīn jiǔ kōng  
shì jiān chū shì jiān   dào liǎng de  
yīng gǎo   yào chú  
zhàng shēng   shè zhì fěi shí  
dāng wèi shī hǒu   nán běi