闻蝉十二韵

唐代 许棠
造化生微物,常能应候鸣。初离何处树,又发去年声。 未蜕唯愁动,才飞似解惊。闻来邻海徼,恨起过边城。 骚屑随风远,悠扬类雪轻。报秋凉渐至,嘶月思偏清。 互默疑相答,微摇似欲行。繁音人已厌,朽壳蚁犹争。 朝士严冠饰,宫嫔逞鬓名。乱依西日噪,多引北归情。 筱露凝潜吸,蛛丝忽迸萦。此时吟立者,不觉万愁生。
zào huà shēng wēi   cháng néng yìng hòu míng chū chǔ shù   yòu nián shēng
wèi tuì wéi chóu dòng   cái fēi shì jiě jīng wén lái lín hǎi jiǎo   hèn guò biān chéng
sāo xiè suí fēng yuǎn   yōu yáng lèi xuě qīng bào qiū liáng jiàn zhì   yuè piān qīng
xiāng   wēi yáo shì xíng fán yīn rén yàn   xiǔ yóu zhēng
cháo shì yán guān shì   gōng pín chěng bìn míng luàn 西 zào   duō yǐn běi guī qíng
xiǎo níng qián   zhū bèng yíng shí yín zhě   jué wàn chóu shēng