闻蝉声

明代 于谦
密槐高柳覆华堂,满地薰风白昼长。却怪蝉声惊客思,不容蝶梦到吾乡。 清高最喜含朝露,断续何须怨夕阳。蚤晚凉飙天际起,万山秋色又苍苍。
huái gāo liǔ huá táng   mǎn xūn fēng bái zhòu zhǎng què guài chán shēng jīng   róng dié mèng dào xiāng    
qīng gāo zuì hán zhāo   duàn yuàn yáng zǎo wǎn liáng biāo tiān wàn   shān qiū yòu cāng cāng