闻蝉和彦时兄

宋代 王之道
浮光我家尉,近处惟高安。 尝欲为亲择,敢作非意干。 忆昔从东来,飞雪凌羁单。 青春不可挽,明月裁齐纨。 三釜竟何地,一囊今屡殚。 我有醉翁吟,试从徽外弹。 古人骨已朽,知音果哉难。 挛拳抱枝蝉,未露先号寒。 缅想江南山,瓊梳碧成攒。 僧窗开南熏,俯仰天地宽。 诗成有佳句,往往胜得官。
guāng jiā wèi   jìn chù wéi gāo ān
cháng wèi qīn   gǎn zuò fēi gàn
cóng dōng lái   fēi xuě líng dān
qīng chūn wǎn   míng yuè cái wán
sān jìng   náng jīn dān
yǒu zuì wēng yín   shì cóng huī wài dàn
rén xiǔ   zhī yīn guǒ zāi nán
luán quán bào zhī chán   wèi xiān hào hán
miǎn xiǎng jiāng nán shān   qióng shū chéng zǎn
sēng chuāng kāi nán xūn   yǎng tiān kuān
shī chéng yǒu jiā   wǎng wǎng shèng guān