文昌轩

宋代 张澄
峭茜云烟晓骑迷,地偏心远爱林扉。人家岁晏川坻静,场圃功成雁鹜肥。 雷岭泉深方泽润,井山丹就已空飞。经行不为山林约,结臆烟霞自翠微。
qiào qiàn yún yān xiǎo   piān xīn yuǎn ài lín fēi rén jiā suì yàn chuān jìng cháng   gōng chéng yàn féi    
léi lǐng quán shēn fāng rùn   jǐng shān dān jiù kōng fēi jīng xíng wéi shān lín yuē jié   yān xiá cuì wēi