闻蝉

唐代 吴融
夏在先催过,秋赊已被迎。自应人不会,莫道物无情。 木叶纵未落,鬓丝还易生。西风正相乱,休上夕阳城。
xià zài xiān cuī guò   qiū shē bèi yíng yìng rén huì   dào qíng
zòng wèi luò   bìn hái shēng 西 fēng zhèng xiāng luàn   xiū shàng yáng chéng