闻蝉

唐代 来鹄
绿槐阴里一声新,雾薄风轻力未匀。 莫道闻时总惆怅,有愁人有不愁人。
绿 huái yīn shēng xīn   báo fēng qīng wèi yún
dào wén shí zǒng chóu chàng   yǒu chóu rén yǒu chóu rén