闻蝉

宋代 释智圆
江天凉雨霁,嘒嘒出疏林。 清极残阳里,愁生远客心。 离亭秋草碧,荒堑暮烟深。 不忍多时听,吟髭雪暗侵。
jiāng tiān liáng   huì huì chū shū lín  
qīng cán yáng   chóu shēng yuǎn xīn  
tíng qiū cǎo   huāng qiàn yān shēn  
rěn duō shí tīng   yín xuě àn qīn