闻蝉

元代 张翥
中庭白榆树,时有一蝉声。沸茧方抽绪,鸣弦忽断筝。 苍烟起平楚,落日下高城。曾是天涯客,因之百感生。
zhōng tíng bái shù   shí yǒu chán shēng fèi jiǎn fāng chōu míng   xián duàn zhēng    
cāng yān píng chǔ   luò xià gāo chéng céng shì tiān yīn   zhī bǎi gǎn shēng