闻蝉

明代 杨基
眉庵四十未闻道,偶于世事无所好。 寻常惟看东家竹,屈指十年今不到。 微躯之外无长物,寒暑一裘兼一帽。 妻孥屡叹升斗绝,不独无烟亦无灶。 身轻自笑可驾鹤,眼明岂止堪窥豹。 人情世故看烂熟,皎不如污恭胜傲。 有瑕可指未为辱,无善足称方入妙。 此意于今觉更深,静倚南风听蝉噪。
méi ān shí wèi wén dào   ǒu shì shì suǒ hǎo
xún cháng wéi kàn dōng jiā zhú   zhǐ shí nián jīn dào
wēi zhī wài cháng   hán shǔ qiú jiān mào
tàn shēng dǒu jué   yān zào
shēn qīng xiào jià   yǎn míng zhǐ kān kuī bào
rén qíng shì kàn làn shú   jiǎo gōng shèng ào
yǒu xiá zhǐ wèi wèi   shàn chēng fāng miào
jīn jué gēng shēn   jìng nán fēng tīng chán zào