闻蝉

明代 庞尚鹏
夏日开东阁,天边送远声。一身能自遣,万口为谁鸣。 露重林霏润,风高羽翼轻。知音如有待,听尔岂无情。
xià kāi dōng   tiān biān sòng yuǎn shēng shēn néng qiǎn   wàn kǒu wèi shuí míng
zhòng lín fēi rùn   fēng gāo qīng zhī yīn yǒu dài   tīng ěr qíng