闻蝉

唐代 杜牧
火云初似灭,晓角欲微清。故国行千里,新蝉忽数声。 时行仍仿佛,度日更分明。不敢频倾耳,唯忧白发生。
huǒ yún chū shì miè   xiǎo jiǎo wēi qīng guó xíng qiān   xīn chán shù shēng
shí háng réng fǎng 仿   gèng fēn míng gǎn pín qīng ěr   wéi yōu bái shēng