闻蝉

唐代 鲍溶
高蝉旦夕唳,景物浮凉气。木叶渐惊年,锦字因络纬。 稍断当窗梦,更凄临水意。清香笋蒂风,晓露莲花泪。 馀引未全歇,凝悲寻迥至。星井欲望河,月扇看藏笥。 谁念因声感,放歌写人事。
gāo chán dàn   jǐng liáng jiàn jīng nián   jǐn yīn luò wěi
shāo duàn dāng chuāng mèng   gèng lín shuǐ qīng xiāng sǔn fēng   xiǎo lián huā lèi
yǐn wèi quán xiē   níng bēi xún jiǒng zhì xīng jǐng wàng   yuè shàn kàn cáng
shuí niàn yīn shēng gǎn   fàng xiě rén shì