宋代 虞俦
床前蜡纸一灯明,殷殷闻雷数震惊。 忽去青天无鸟迹,骤来红树有莺声。 噆肤噬血宁甘死,投隙穿帷太巧生。 为尔通宵愁不寐,几回枕上又诗成。
chuáng qián zhǐ dēng míng   yīn yīn wén léi shù zhèn jīng  
qīng tiān niǎo   zhòu lái hóng shù yǒu yīng shēng  
zǎn shì xuè níng gān   tóu chuān 穿 wéi tài qiǎo shēng  
wéi ěr tōng xiāo chóu mèi   huí zhěn shàng yòu shī chéng