为子铸作诗三十韵

元代 耶律楚材
皇祖辽太祖,奕世功德积。弯弓三百钧,天威威万国。 一旦义旗举,中原如捲席。东鄙收句丽,西南穷九译。 古器获轩鼎,神宝得和璧。南陬称子孙,皇业几三百。 赫赫东丹王,让位如夷伯。藏书万卷堂,丹青成画癖。 四世皆太师,名德超今昔。我祖建四节,功勋冠黄閤。 先考文献公,弱冠已卓立。学业饱典坟,创作乙未历。 入仕三十年,庙堂为柱石。重义而疏财,后世遗清白。 我受先人体,兢兢常业业。十三学诗书,二十应制策。 禅理穷毕竟,方年二十七。万里渡流沙,十霜泊西域。 自愧无才术,忝位人臣极。未能扶颠危,虚名徒伴食。 汝方志学年,寸阴真可惜。孜孜进仁义,不可为无益。 经史宜勉旃,慎毋耽博弈。深思识言行,每戒迷声色。 德业时乾乾,自强当不息。幼岁侍皇储,且作春宫客。 一旦冲青天,翱翔腾六翮。儒术勿疏废,祖道宜薰炙。 汝父不足学,汝祖真宜式。酌酒寿汝年,五福自天锡。
huáng liáo tài   shì gōng wān gōng sān bǎi jūn tiān   wēi wēi wàn guó    
dàn   zhōng yuán juǎn dōng shōu   nán 西 qióng jiǔ    
huò xuān dǐng   shén bǎo nán zōu chēng sūn huáng   sān bǎi    
dōng dān wáng   ràng wèi cáng shū wàn juàn táng dān   qīng chéng huà    
shì jiē tài shī   míng chāo jīn jiàn jié gōng   xūn guān huáng    
xiān kǎo wén xiàn gōng   ruò guàn zhuó xué bǎo diǎn fén chuàng   zuò wèi    
shì sān shí nián   miào táng wèi zhù shí zhòng ér shū cái hòu   shì qīng bái    
shòu xiān rén   jīng jīng cháng shí sān xué shī shū èr   shí yìng zhì    
chán qióng jìng   fāng nián èr shí wàn liú shā shí   shuāng 西    
kuì cái shù   tiǎn wèi rén chén wèi néng diān wēi   míng bàn shí    
fāng zhì xué nián   cùn yīn zhēn jìn rén   wèi    
jīng shǐ miǎn zhān   shèn dān shēn shí yán xíng měi   jiè shēng    
shí qián qián   qiáng dāng yòu suì shì huáng chǔ qiě   zuò chūn gōng    
dàn chōng qīng tiān   áo xiáng téng liù shù shū fèi   dào xūn zhì    
xué   zhēn shì zhuó jiǔ shòu 寿 nián   tiān